Friday, February 25, 2011

Support the Jasmine Revolution in Vietnam


Support the Jasmine Revolution in Vietnam.

New Blogsites to support the Jasmine Revolution in Vietnam:

http://hoalaivietnam.wordpress.com

http://cachmanghoalaivietnam1.wordpress.com

http://huyenthoaisaigon.blogspot.com

---

Tuesday, February 22, 2011

Tunisia & Egypt Today, Vietnam Tomorrow


Tunisia & Egypt Today, Vietnam Tomorrow.

Photo by Tho Nguyen Tan.

---

Monday, February 21, 2011

Đi bộ Vinh Danh Cờ Vàng, Cờ Tây Tạng và Tưởng Niệm Jigme Norbu

Bavaria, Southern Germany: Đi bộ Vinh Danh Cờ Vàng, Cờ Tây Tạng và Tưởng Niệm Jigme Norbu (45 tuổi, cháu ruột cuả Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14, tử nạn lúc 7:30 PM, ngày Valentine 14-2-2011, tại Florida, USA, trong cuộc "Walk for Tibet").

Nhóm chúng tôi gồm có người Tô Cách Lan (Scotland), người Áo (Austrian), người Đức, người Việt Quốc Gia & người Tây Tạng đến từ Hessen, Stuttgart và gần biên giới Thuỵ Sĩ. Chúng tôi đều đấu tranh cho một Tây Tạng Tự Do và một Việt Nam Tự Do.

Chúng tôi khởi hành bằng xe hơi lúc 3 giờ 30 phút sáng Thứ Bảy (19.02.2011) và đến Landshut (tiểu bang Bavaria, Nam Đức) lúc 8 giờ sáng, sớm hơn giờ hẹn được 30 phút. Mọi người vào quán cà phê ăn sáng và gặp các bạn khác đang đến dần dần. Chúng tôi bắt đầu đi lúc 9 giờ sáng, sau các Nghi Thức Khai Mạc.

Ngày đầu tiên (Thứ Bảy, 19-2-2011), chúng tôi đi bộ cùng với nhau, chúng tôi không đạt đến đích nhưng chúng tôi đi với nhau và chúng tôi đoàn kết với nhau, điều đó quan trọng hơn! Chúng tôi đã đi bộ 7 giờ đồng hồ từ Landshut, dọc theo con sông Isar xinh đẹp, chúng tôi đã phải đi vòng vì con sông đã quyết định đổi hướng và đó là quyền cuả con sông :-)

Chúng tôi đã đi được cùng với nhau 27 cây số (27 km).

Từ Moosburg chúng tôi đón xe lửa đi về Freising và ngủ qua đêm tại đấy. Chúng tôi được bạn bè đón tiếp thật trọng thể, đãi ăn tối rất ngon miệng và đã có những giờ phút cười đuà với nhau thật vui thú. Ngay trong đêm đầu tiên chúng tôi đã cho Hình Ảnh lên Facebook, vì bạn bè và chiến hữu Tây Tạng cũng như các ủng hộ viên cho Tây Tạng cuả chúng tôi ở khắp nơi trên Thế Giới đang chờ đợi điều đó.

Sáng hôm sau, Chủ Nhật 20/2/2011, chúng tôi thức dậy lúc 7 giờ sáng, cùng nhau điểm tâm và khởi hành lúc 8 giờ sáng, từ Freising đi Garching, chúng tôi đến Garching lúc 9 giờ 30 phút sáng như giờ hẹn với các bạn Tây Tạng khác nhập đoàn và tôi lấy U-Bahn (subway, xe điện ngầm) đi từ Garching về Munich, vì chân bị đau không đi tiếp được nữa. Còn mọi người đi bộ từ Garching đến Munich. Chúng tôi hẹn gặp nhau tại công trường Frieden Engel (Peace Angel, Thiên Thần Hoà Bình) ở Munich, tại đây chúng tôi làm lễ bế mạc, tưởng niệm và cầu nguyện cho Jigme Norbu, đồng thời được Regional Group Tibet Munich tặng cho khăn trắng cuả Tây Tạng.

Sau đó, chúng tôi lấy xe Bus đi đến trạm Muenchner Freiheit và ăn tối thật ngon tại một tiệm Tây Tạng, trong quán có Cờ Tây Tạng Tự Do và Hình cuả Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 được treo trang trọng trên tường. Mọi người quyến luyến chia tay nhau lúc tuyết bắt đầu rơi và hẹn gặp lại trong Ngày Tổng Nổi Dậy cuả Tây Tạng, 10 tháng 3 năm 2011.

Trong 2 ngày đi bộ - chúng tôi cũng tưởng niệm Jigme Norbu những lúc nghỉ dọc đường cũng như trước khi xuất phát cuả mỗi ngày. Chuyến đi cho tôi nhiều ý nghĩa cuả cuộc sống, gắn bó với các chiến hữu Tây Tạng hơn và làm giàu thêm cho lý tưởng cuả mình, nhất là khi "Nhìn TÂY TẠNG Thấy VIỆT NAM".

Tham dự viên Trương Nhân tường thuật.
















Bavaria, Southern Germany: Đi bộ Vinh Danh Cờ Vàng, Cờ Tây Tạng và Tưởng Niệm Jigme Norbu (45 tuổi, cháu ruột cuả Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14, tử nạn lúc 7:30 PM, ngày Valentine 14-2-2011, tại Florida, USA, trong cuộc "Walk for Tibet").

Nhóm chúng tôi gồm có người Tô Cách Lan (Scottland), người Áo (Austrian), người Đức, người Việt Quốc Gia & người Tây Tạng đến từ Hessen, Stuttgart và gần biên giới Thuỵ Sĩ. Chúng tôi đều đấu tranh cho một Tây Tạng Tự Do và một Việt Nam Tự Do.

Chúng tôi khởi hành bằng xe hơi lúc 3 giờ 30 phút sáng Thứ Bảy (19.02.2011) và đến Landshut (tiểu bang Bavaria, Nam Đức) lúc 8 giờ sáng, sớm hơn giờ hẹn được 30 phút. Mọi người vào quán cà phê ăn sáng và gặp các bạn khác đang đến dần dần. Chúng tôi bắt đầu đi lúc 9 giờ sáng, sau các Nghi Thức Khai Mạc.

Ngày đầu tiên (Thứ Bảy, 19-2-2011), chúng tôi đi bộ cùng với nhau, chúng tôi không đạt đến đích nhưng chúng tôi đi với nhau và chúng tôi đoàn kết với nhau, điều đó quan trọng hơn! Chúng tôi đã đi bộ 7 giờ đồng hồ từ Landshut, dọc theo con sông Isar xinh đẹp, chúng tôi đã phải đi vòng vì con sông đã quyết định đổi hướng và đó là quyền cuả con sông :-)

Chúng tôi đã đi được cùng với nhau 27 cây số (27 km).

Từ Moosburg chúng tôi đón xe lửa đi về Freising và ngủ qua đêm tại đấy. Chúng tôi được bạn bè đón tiếp thật trọng thể, đãi ăn tối rất ngon miệng và đã có những giờ phút cười đuà với nhau thật vui thú. Ngay trong đêm đầu tiên chúng tôi đã cho Hình Ảnh lên Facebook, vì bạn bè và chiến hữu Tây Tạng cũng như các ủng hộ viên cho Tây Tạng cuả chúng tôi ở khắp nơi trên Thế Giới đang chờ đợi điều đó.

Sáng hôm sau, Chủ Nhật 20/2/2011, chúng tôi thức dậy lúc 7 giờ sáng, cùng nhau điểm tâm và khởi hành lúc 8 giờ sáng, từ Freising đi Garching, chúng tôi đến Garching lúc 9 giờ 30 phút sáng như giờ hẹn với các bạn Tây Tạng khác nhập đoàn và tôi lấy U-Bahn (subway, xe điện ngầm) đi từ Garching về Munich, bởi chân đau không đi tiếp được nữa. Còn mọi người đi bộ từ Garching đến Munich. Chúng tôi hẹn gặp nhau tại công trường Frieden Engel (Peace Angel, Thiên Thần Hoà Bình) ở Munich, tại đây chúng tôi làm lễ bế mạc, tưởng niệm và cầu nguyện cho Jigme Norbu, đồng thời được Regional Group Tibet Munich tặng cho khăn trắng cuả Tây Tạng.

Sau đó, chúng tôi lấy xe Bus đi đến trạm Muenchner Freiheit và ăn tối thật ngon tại một tiệm Tây Tạng, trong quán có Cờ Tây Tạng Tự Do và Hình cuả Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 được treo trang trọng trên tường. Mọi người quyến luyến chia tay nhau lúc tuyết bắt đầu rơi và hẹn gặp lại trong Ngày Tổng Nổi Dậy cuả Tây Tạng, 10 tháng 3 năm 2011.

Trong 2 ngày đi bộ - chúng tôi cũng tưởng niệm Jigme Norbu những lúc nghỉ dọc đường cũng như trước khi xuất phát cuả mỗi ngày. Chuyến đi cho tôi nhiều ý nghĩa cuả cuộc sống, gắn bó với các chiến hữu Tây Tạng hơn và làm giàu thêm cho lý tưởng cuả mình, nhất là khi "Nhìn TÂY TẠNG Thấy VIỆT NAM".

Tham dự viên Trương Nhân tường thuật.

---

Tuesday, February 15, 2011

Tản mạn: Nhìn Ai Cập, nghĩ Việt Nam

Tản mạn: Nhìn Ai Cập, nghĩ Việt Nam

Có một điều thật đáng lưu ý trong cuộc cách mạng ở Ai Cập, đó là nó không do một lãnh tụ chính trị, đặc biệt hơn nữa, nó không do một lãnh tụ tôn giáo kêu gọi và đứng đầu. Trong khi 80 đến 90% dân Ai Cập theo Hồi Giáo, nhưng cuộc chính biến lại do một (hay một nhóm) thanh niên phát động.

Đối với VN, việc phát động một cuộc chính biến không mang màu sắc của đảng phái chính trị hay tôn giáo càng cần thiết hơn nữa. Lý do là nếu do một đảng lãnh đạo, tổ chức thì một là dễ bị VC bẻ gẫy từ trong trứng nước vì VC thừa sức luồn người vào mọi tổ chức, hai là những tổ chức chính trị khác sẽ sanh nạnh, ba là người ta có cảm giác cuộc đấu tranh không phải là của chung mà là đi theo một đảng phái hay một khối chính trị. Nếu do một tôn giáo lãnh đạo, hay do một vị lãnh đạo tôn giáo phát động thì càng khó hơn vì không thể không có ít nhiều lòng tị hiềm tôn giáo.

Đẹp nhất, thích hợp nhất là do thanh niên, công dân phát động.

Nhưng, thử nghĩ xem, làm sao mà một thanh niên, chat trên google với một vài thanh niên khác, rồi vận động internet, rồi ùm một cái, cả ngàn người, cả chục, cả trăm ngàn người ì ì đổ xuống đường? Công an chìm, cảnh sát của Ai Cập cũng đâu phải thánh thiện gì, người ta không sợ gông cùm, tra tấn sao? Làm sao cả ngàn, trăm ngàn người có thể tin lời vận động của một nhóm thanh niên mà dấn thân?

Nếu ta hiểu được mấu chốt khiến sự vận động của nhóm thanh niên này thành công thì kể như đã nắm được một trong những chiếc chìa khóa vàng của cuộc cách mạng.

Có lẽ chúng ta đều muốn nghe những lời bình luận như "ý dân là ý trời", "sức mạnh của dân chúng là vô địch". Đúng, khái niệm ấy là chân lý. Nhưng ý dân, lòng dân là thuốc nổ, sức mạnh tiềm tàng nhưng không có khả năng bộc phát nếu như không có ngòi nổ.

Cuộc diện Tunisia, Ai Cập, giờ sắp lan sang các nước lân cận không thể chỉ được nhìn đơn giản là sự bộc phát của người dân, mà cần phân tích sâu vào cách châm ngòi.

Google, Facebook, Twitter... những phương tiện truyền thông của Mỹ. Ai cũng phải công nhận biểu tình là do dân thực hiện, nhưng những cái ngòi nổ này, có phải chăng là có bàn tay lông lá nào đó, châm cho cả khối Á Rập nổ tung, nổ từ bên trong nổ ra.

VN không phải là không có các tay vận động trên internet, cũng có blog, có web, nhưng chỉ như những chiếc đũa rời, bẻ cái nào gãy cái đó. Tại sao một số những tổ chức hay khối chính trị của VN, có hàng trăm, hàng ngàn tay Net vận, có ngòi bút, có nhà đấu tranh, nhà dân chủ, xem chừng ra quy mô gấp trăm lần Ghonim và Rashid, nhưng chẳng gây được một tiếng vang nào đáng kể trong nước?

Một điều lý thú khác là không biết Mubarak có đủ mánh lới để dựng đối lập cuội hay không. Chắc là không. Dường như người Á Rập có máu liều đáng sợ nhưng không có đầu óc lắt léo của người VN. Nếu có vài tổ chức cuội, thì trong vụ chính biến vừa rồi, họ nhào ra quậy, rồi mười người trăm ý, đại sự sẽ ốc trâu. Chưa đánh đã tự tan. Ngạc nhiên thay, hầu như mọi người đi biểu tình đều nhất ý cứng rắn trước các chiêu thức của Mubarak.

Mubarak cũng không mánh lới như VC, không biết thổi lớn kẻ thù chung của dân tộc để đánh lạc hướng đấu tranh chống ông ta. (Xin được mở ngoặc ở đây là khi nghe Cựu Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm tâm tình với Việt Dzũng rằng điều đáng sợ nhất của chúng ta hiện nay là bị Tàu đồng hóa, tôi bỗng cảm thấy phát biểu ấy ngây ngô thì thôi. Trong suốt mấy ngàn năm Tầu đô hộ VN, áp đặt 100% điều họ muốn lên VN, cũng còn không đồng hóa được, huống hồ là thời buổi internet tiếng Mỹ, tiếng Pháp dội ầm ầm hàng ngày.)
- Zitierten Text ausblenden -

Có lẽ Mubarak cũng không biết ăn đồng chia đủ với quân đội.

Mubarak thua là phải, nhưng đối phó với VC thì khó hơn đối phó với Mubarak bội phần.

Vài hàng tản mạn...

Nguyễn văn Hoàng
hoang4eb@gmail.com

---

Monday, February 14, 2011

TNCV tường trình hình ảnh ... Ngày Tây Sơn Bình Định Kỷ Niệm 222 năm Chiến Thắng Đống Đa - do Hội Ái Hữu Tây Sơn Bình Định tổ chức tại Westminster, CA





















TNCV tường trình hình ảnh ... Ngày Tây Sơn Bình Định Kỷ Niệm 222 năm Chiến Thắng Đống Đa - do Hội Ái Hữu Tây Sơn Bình Định tổ chức tại Westminster, California, USA.

Đại Đế Quang Trung Dày Công Giữ Nước
Việt Cộng Ươn Hèn, Bán Đất Tổ Tiên

--
Have a good day
www.thanhniencovang.com


---

Sunday, February 13, 2011

Vài hình ảnh đón Xuân Tân Mão 2011 tại Frankfurt am Main, CHLB Đức, thứ Bảy 12-2-2011 (Mùng 10 Tết âm lịch).









Vài hình ảnh đón Xuân Tân Mão 2011 tại Frankfurt am Main, CHLB Đức, thứ Bảy 12-2-2011 (Mùng 10 Tết âm lịch).

Thursday, February 10, 2011

Biến đau thương tủi nhục thành Doanh nhân phát đạt hạng nhì tại Brazil

Biến đau thương tủi nhục thành Doanh nhân phát đạt hạng nhì tại Brazil

Đó là anh Nguyễn Sơn , bí danh là Thọ Phan Thiết , sinh năm 1955 tại đảo Phú Quý , Bình Thuận . Thân phụ của anh là quân nhân VNCH thuộc Sư Đoàn 23 BB , đã hy sinh chiến trường vào 1968 tại Quận Thiên Giao, Phan Thiết , Bình Thuận. Năm 1969 anh Sơn phải gát lại bút nghiên để đi làm ngư phủ hầu quên lãng chuyện Thân sinh của anh qua đời và cũng là vì hoàn cảnh nghèo Mẹ giá con côi nên muốn giúp Mẹ có thêm chút lợi tức nuôi em !

Từ đó bắt đầu học đánh đờn guitar và ca nhạc cho vui trong những khi trời trở nên mưa to gió lớn và biển động , thuyền phải neo bờ cho đến hôm nào biển cả trở lại bình thường , rồi cuộc đời vẫn bình thường đối với anh cho đến ngày 30.04.1975 . Vì sau ngày mất Miền Nam thì hệ thống Hợp Tác Xã bắt đầu áp dụng từ vĩ tuyến 17 đến mũi Cà Mau trong ngành đánh cá nói riêng và các ngành khác nói chung ! Thế là nghề ngư nghiệp của anh và đồng bạn đi vào cách làm nhiều hưởng ít ! Lại thường xuyên bị kiểm thảo và kiểm điểm tại Hợp Tác Xã với các cán bộ cầm quyền .

Và đây cũng là thêm một lý do để chuẩn bị cho chuyến vượt biên ra khơi tìm tự do với bao nhiêu đồng hương khác , bắt đầu cuộc hành trình , chiếc thuyền đánh cá rời quê cha đất tổ vào một đêm của năm 1977 , sau một đêm một ngày vượt khỏi vòng kiểm soát của Công An biển thì được Tàu hàng của Ấn Độ cứu vớt rồi chở về Nhật Bản , nhưng chính phủ Nhật không có chương trình nhận người tỵ nạn Việt Nam , nên phải tạm trú tại Nhật khoảng hơn ba tháng với sự bảo trợ của LHQ .

Và sau đó đã được chính quyền Paraquay chấp thuận nhập cư với diện nhân đạo do sự can thiệp của CARITAS PARAGUAY . Thế rồi anh Sơn cùng đoàn lên phi cơ về quê hương thứ hai vùng Nam Mỹ La Tinh này .

Lúc đầu thì được LHQ và CARITAS phối hợp tài trợ và đỡ đầu để học tiếng Tây Ban Nha và học nghề . Rồi sau đó phải ra riêng làm việc để sinh sống tại đây , từng làm nghề thợ mộc , thợ sửa máy xe và thương mại . Sau đó anh gặp chị Nguyễn thị Điệp đến từ IRAN cùng Mẹ của chị và các em định cư tại Paraguay . Hai người đã thành hôn và sinh ra hai nam một nữ .

Nhưng bất hạnh thay đầu thập niên 90 cuộc khủng hoảng kinh tế và tài chánh xảy ra tại khu vực Nam Mỹ này , khiến nhiều doanh nghiệp phá sản và đời sống cũng như việc làm của gia đình anh đã đi vào khó khăn .

Năm 1996 anh Sơn liên lạc được một số bà con người Việt Quốc Gia định cư tại Brazil kể từ năm 1979 . Anh Sơn quyết định cùng với gia đình là phải ra đi tìm cơ hội tại Sao Paulo , Thành phố lớn nhất của Brazil với vỏn vẹn 200 đô la . Anh đến xứ sở này bắt đầu học nghề may với bà con tại đây và làm thuê rất nhọc nhằn , sau đó một thời gian anh đưa vợ và các con sang cùng sinh sống và làm việc . Trong những ngày đầu ít việc và khó khăn với đời sống , có đôi khi cũng chán nản , nhưng cuối cùng phải quyết định đi lên với thiên hạ .

Năm 2005 anh muốn kinh doanh về xách túi nhưng không có một đồng xu nào để làm vốn , vay mượn hoài nhưng không ai dám cho vì lẻ lúc ấy anh cũng còn nợ nần nhiều và thậm chí thiếu tiền trả tiền thuê nhà , hình như sắp bị trục xuất ra đường như là những kẻ vô gia cư ! ! !

Thế là anh Sơn hội ý cùng vợ là nên tìm bà con thân thiết bên Hoa Kỳ để vay một ít tiền kinh doanh vì tình hình kinh tế của Brazil đã ổn định và đồng tiền Real lại có giá , nhiều cuộc điện thoại qua Mỹ nhưng chưa đạt được kết quả !

Cũng may nhờ Trời có lòng cao độ lượng. Anh gặp được người bạn thân thuở nhỏ bên nhà đang định cư tại Hoa Kỳ đồng ý giúp 5000 đô la , nhưng anh chỉ chấp nhận vay 2000 đô , rồi từ đấy anh cùng gia đình thức khuya dậy sớm mua và bán hàng , từ đây anh đã vượt lên vị trí thứ hai người Việt thành công tại Brazil , bây giờ là Ông chủ một Đại lý bán sĩ xách túi (bags), tên tiệm của anh là LONG HẢI SƠN Công ty phân phối hàng nhập cảng xách túi , tên tiệm có ý nghĩa về quê hương (nguyên quán) yêu dấu của anh nằm ở Tỉnh Bình Thuận , còn tạo thêm công ăn việc làm cho người Brazil và một ít đồng hương người Việt sinh sống tại đây . Brazil , đất nước và con người ở đây rất hiền hòa và hiếu khách , họ đã cứu vớt và cưu mang chúng tôi kể từ lúc đặt chân lên quốc gia này như chính người công dân của họ về mặt tình cảm cũng như luật pháp , thế mới nhớ câu : Công sanh không bằng công dưỡng .

Trong Kinh Thánh Thượng Đế có phán rằng :

Ai ban phước cho các con ,Ta sẽ ban phước lại cho họ và ai gây ác với các con ,
Ta sẽ gây ác lại với họ .


Nếu anh Sơn và chị Điệp không rời khỏi Việt Nam ngày ấy thì ngay bây giờ cuộc đời sẽ ra sao ? Tiếp tục làm một ngư phủ nghèo đói cùng gia đình bên ấy như những ngư dân đảo Lý Sơn , Bình Định hay Vũng Tàu ... bị tàu lạ (Trung Cộng) đâm chìm trong hải phận Việt Nam ?

Gần 34 năm xa cách quê hương nhưng chưa một lần nào anh về Việt Nam để thăm gia đình và bà con quyến thuộc.

Nhớ nước đau lòng con quốc quốc
Thương nhà mỏi miệng cái gia gia
Dừng chân đứng lại nhìn (thềm) non nước
Một mãnh tình riêng ta với ta.


Mẹ già cũng đã về bên kia thế giới nhưng lúc nào Anh Sơn và Chị Điệp vẫn cố gắng trợ giúp bên nhà ! Hy vọng một ngày nào đó hai anh chị và các cháu về thăm gia đình và nơi chôn nhau cắt rún , ngày ấy chắc các nhân viên di trú và lực lượng an ninh chìm ở Phi trường Tân Sơn Nhất không còn có cái nhìn ác ý và các viên chức công an khu vực Tỉnh Bình Thuận không làm khó dễ nữa như những lần trước đây đã xảy ra với một vài đồng hương về thăm nhà !

Tâm sự của một thuyền nhân do Nguyễn Hữu Thọ viết tại Thành phố Sao Paulo-Brazil tối ngày 08.02.2011.
E-mail liên lạc với anh Nguyễn Sơn : long-hai-son@hotmail.com





---